Đời mà ai chẳng khi,
Khi rất uy – khi nghèo chẳng có gì
Chặng đường dài ta đi,
Bao lâm li phải khóc ướt hai hàng mi
Vì tiền mà ta tả tơi,
Phải nếm qua bao đòn roi của đời
Đời chẳng dạy ta cách đi,
Xô ngã ta mới tặng ban bài học quý
Độc hành mình ta
Khi tuổi qua mấy mươi được gì
Tranh đua lợi danh
Trong vuốt nanh của đời
Hôm nao lệ rơi,
Đói khổ ta tự bơi
Có mấy ai màng nhân thế ơi
Rồi ngày hôm nay
Đôi bàn tay cố xây dựng lại
Anh em kề vai
Nhưng muốn ta tàn bại
Hoan hô ngợi ca,
Trên khoé môi nở hoa
Tâm ma nhưng mặc vào cà sa